Biên Hòa, 4h00 28-3-2008, Hoàng nó đi học, mình thử viết blog
Mình đã thi rớt Đại Học? Đúng!
Nhưng hiện tại bi giờ mình vẫn đang học Đại Học, ngành Công Nghệ Thông Tin hẳn hoi, mình cũng không biến nên gọi là gì nữa. Nếu như tư tưởng của người ta thay đổi đi một chút, không còn phân biệt giữa trường Dân Lập hay Công Lập thì chắc mình đã không rơi vào tình trạng "e ngại" hay là "xấu hổ".
Khoảng thời gian sau khi thi Đại Học quả là nhẹ nhàng nhưng sau đó thật là kinh khủng, đối với mình. Hồi hộp chờ đợi kết quả, thất vọng, hy vọng rồi lại thất vọng. Mình chọn 3 trường mà trong đó 2 trường mình chọn cũng là 2 trường vừa sức của mình, còn một trường là theo ý của Mẹ, tất nhiên! Thi 3 rớt 2, mình cảm thấy thật sự có lỗi với Mẹ, nhớ nhưng ngày đi thi ở Đà Lạt, hai mẹ con co ro trong phòng trọ, trời mưa vẫn phải khoác áo mưa ra ngoài đường để ăn cơm. Buổi sáng sau khi thi xong, mẹ hỏi làm bài được không, lắc đầu, mình biết mình sẽ không đậu ngay sau buổi thi đầu tiên nhưng vẫn cố. Đó là nhưng ngày mà khi nghĩ tới nó mình rơi nước mắt. Mình thật là đứa "cùi bắp". Mình phụ lòng mong đợi của Mẹ.
Những ngày đi thi ở Sài Gòn thì nhẹ nhàng hơn, môn vẽ, môn văn, nhưng đề thi Toán Lý Hóa vừa với sức của mình. Mình đã đậu Cao Đẳng. Lúc đó mình lại nhớ lời nhắc nhở của anh Huy (anh trai mình) khi mình còn học lớp 12: phải cố gắng hết sức để sau này không phải hối tiếc. Mình đã cố gắng hết sức chưa nhỉ?
Mình vất vả chọn trường để chuyển điểm với hy vọng được theo ngành mình thích nhưng rồi vẫn theo lời Mẹ, Mẹ muốn chọn Đại Học để chắc chắn hơn về sau này, mặc dù trước đây Mẹ cũng không thích những trường Dân Lập.
"Hãy tống khứ những tội lỗi và các gánh nặng tinh thần khác ra khỏi tâm trí bạn. Lo nghĩ sẽ gây ra do dự, do dự làm bạn không thể hành động. Đừng để quá khứ dù nguyên do từ đâu, làm hại đến tương lai của bạn".
Giờ đây mình đã là một Sinh Viên, mình có nhiều tự do hơn và phải tự lập hơn, mình đang sống cùng với một con nhỏ bạn đáng yêu thì ít mà đáng mến thì nhiều :-). Mình vẫn còn giữ niềm đam mê đó. Đôi khi mình thấy mình chẳng hề có năng khiếu chút nào, đôi khi lại nghĩ nếu mình mà đậu ngành đó chắc sẽ học không lại người ta, lúc nào cũng rụt rè e ngại, vẫn không bỏ được. Khoảng thời gian đầu mình vẫn còn lâm vào tình trạng "đứng núi này trông núi nọ", tính thi lại nữa chứ nhưng rồi vẫn là sự e ngại, sợ già hơn người ta, sợ thi không đâu,..., sợ đủ thứ. Mình nhanh chóng tháo bỏ suy nghĩ đó trong đầu, có lẽ đó là cách giải quyết tốt. Và bi giờ đây mình đang cố gắng để học thật tốt ngành mình đã chọn, mình vẫn sẽ theo đuổi niềm đam mê của mình. Cảm ơn BB đã cho Hamster lời khuyên bổ ích, cho bé Hamster cắn yêu BB một cái nào.
Mình vẫn phải tiếp xúc với những con người coi thường mình, những người bỏ chạy tìm một con đường khác, những người không vượt qua được chính mình,... Mình không thích cách họ hành động như thế và chắc chắn là mình phải làm tốt hơn họ. Thật là xấu xa khi nói rằng mình đã muốn trù ẻo cho tất cả cái bọn thi Đại Học đều rớt hết, có lẽ là do tâm lí không chịu chấp nhận thực tại của mình, thật là một ý nghĩ trẻ con và tồi tệ.
"Không có sự lựa chọn nào là sai lầm, quan trọng là thời gian và kết quả mà bạn đạt được. Hãy tự tin vào sự lựa chọn của mình".
Những ngày tháng đầu tiên khi là một Sinh Viên, trong những giấc mơ của mình vẫn còn xuất hiện hình ảnh trường học, bàn ghế, thầy cô, bạn bè. Hầu như tối nào mình cũng trở về cảm giác thời còn học cấp 3. Theo mình đoán thì đó chắc là một cú sock tinh thần, mình vẫn chưa thoát khỏi khung cảnh ngày xưa đó hay là cái gì đại loại như thế chẳng hạn. Mình nhớ bạn bè kinh khủng, nhớ tổ 2 thân iu, những lúc rảnh còn ngồi một mình điểm tên và cố gắng nhớ mặt từng đứa trong lớp, thật là đau đầu khi biết mặt mà không nhớ nổi tên đứa nào đó.
|||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||||
Tháng năm ơi nhớ khoảng nắng sân trường
Nhớ phấn trắng, bảng đen, nhớ thầy cô, bè bạn
Cái nhớ đã đi qua thời lãng mạn
Chẳng cay nồng mà da diết không nguôi
(trích bài thơ lượm được trong hộc bàn ở trường Ngô Quyền)
Biên Hòa, 6h55 15-4-2008, vẫn những mặc cảm ban đầu, vẫn do những con người thiếu hiểu biết…
Mình cảm thấy mình thật sự kém cỏi, nếu dùng phép so sánh thì mình không phải hạng xoàng (theo kiểu nhìn xuống không ai bằng mình nhưng nhìn lên mình cũng chẳng bằng ai). Nhưng một khi đời sinh ra trên cõi đời này thì phải làm một điều gì đó thật lớn lao, phải thật có ích và “đáng kinh ngạc”.
Từ khi còn nhỏ mình đã biết mình muốn trở thành một người đặc biêt trong mắt mọi người: ăn mặc xinh hơn người khác, học giỏi hơn người khác (ặc! ặc!) làm một số việc khiến cho người ta phải chú ý tới mình, nhưng rồi khi ngồi nghĩ lại mình thấy thật chẳng ra gì. Nhìn những cá nhân đặc biệt khi còn học chung ở mái trường phổ thông, mình cảm thấy “thèm khát” được như họ. Cho đến bây giờ khi biết đến tình trạng hiện thời của họ mình vẫn thấy thật đáng nể phục.( Những cá nhân học giỏi, ngoại hình dễ thương, con nhà khá giả, hình như đó là một công thức chung tạo nên con người như họ).
Bây giờ chưa hẳn là quá muộn để thưc hiện mong muốn được trở thành người đặc biệt, mình chưa theo đuổi được mơ ước của mình, theo mình đó lại là một lợi thế, lợi thế giúp mình phải nỗ lực hơn nữa trong cuộc sống. Quyết định và cũng là quyết tâm của mình là học cho thật tốt 4,5 năm Đại Học ngành Công Nghệ Thông Tin này, sau đó mình sẽ tiếp tục theo đuổi niềm đam mê của mình. Nếu như mình cảm thấy việc học CNTT là khó thì có nghĩa là những quan niệm của một số kẻ thiếu hiểu biết kia là hoàn toàn sai lầm. Bạn hãy làm tốt công việc bạn đang làm, đừng để ý tới những lời nhận xét xấu xung quanh, quan trọng là bạn đã chăm chỉ và nỗ lực. Bạn-chính bạn sinh ra để làm một điều gì đó thật sự đáng kinh ngạc.
Điểm thi Đại Học của mình:
Đại Học Đà Lạt: Khối A Toán:2 Lý:3.75 Hóa:4 Tổng cộng:9.75 Sau khi cộng điểm ưu tiên:10 => Rớt
Đại Học Bán Công Tôn Đức Thắng: Khối: H Văn:6.5 Vẽ trang trí:3.5 Vẽ hình họa:4 Tổng cộng:14 Sau khi nhân hệ số điểm vẽ và cộng điểm ưu tiên: 19.5 => Rớt
Cao Đẳng Bách Việt: Khối A Toán: 5.25 Lý: 5.5 Hóa: 4.5 Tổng cộng: 15.25 Sau khi cộng điểm ưu tiên: 15.5 => Đậu
Phải công nhận rằng điểm thi Đại Học của mình thật đáng xấu hổ
Điểm thi năm nhất học kì I:
Tin Học Đại Cương ( Pascal): 60%: 6.0 30%: 7.0 10%: 10.0 Kết quả: 7.0
Quản Trị Đại Cương: 60%:7.0 30%:6.0 10%:10.0 Kết quả:7.0
Toán A1: 60%:5.0 30%:7.5 10%:10.0 Kết quả:6.0
Vật Lý Đại Cương: 60%:5.0 30%:8.0 10%10.0 Kết quả:6.0
Triết Học: 60%:5.0 30%:7.5 10%:10.0 Kết quả:6.0
Pháp Luật Đại Cương: 60%: 3.0 30%:8.0 10%:10.0 Kết quả:5.0
Điểm Trung Bình: 6.23
Xấu hổ thay môn Pháp luật là đề mở???
24.06.08
Thi xong xui hết rùi, còn chờ bà xui thi xong nữa thui, dạo này mình hay nổi nóng, mà cả bà xui cũng thay đổi hẳn lun, khó hiểu ghê???
Nhìn chung là làm bài thi đều khá tốt, chỉ sợ mội môn C, sang năm 2 chị mày sẽ học thiết kế web, hãy chờ đóa, keke
Nhớ nhà wá đi, mấy ngày nay bỏ bê trang này, vắng như chùa bà đanh, thời đại gì rùi mà ko ai chiu lên mạng hết trời??? đặc biệt là cái lũ 12a1, chậc chậc, bùn tàn thu
2 Comments
-
#1
I'm so tired
-
#2
sao ma l viet xuc cam the,doc cai nay cua l,m nho me we
ah,diem dai hoc co ve ghe nhi,m thi hix hix 
Sun
18
May
2008
Lần đầu viết blog trên trang của mình
Theo đúng nghĩa của từ blog đó nha, có thể comment được nữa nè.
Sáng nay mình vừa học Kinh Tế Chính Trị, như thường lệ vẫn mang theo sách vở mấy môn khác để giết thời gian, có cho tiền mình cũng ko thể nào ngồi nghe hàng đống thứ lý thuyết rắc rối của những môn đại loại như: Triết, KTCT, Tư tưởng HCM, LS Đảng,...
Hum nay ngồi gần Nguyên, nhỏ bạn cùng Khoa mà wen nhau từ lúc học QS, lâu lắm ko có dịp 8 với nhỏ.
Hum qua thi đánh bóng chuyền bị học lại, tức wá. Ông thầy TD đáng ghét!
Trưa hum nay về nhà được ăn bánh gì gì đó giống như bánh bao nhân thịt, ngon ghê nhưng dọn một đống chén bát sau khi cô 10 “chinh chiến”, cực ghê!







